"Bóng ma" quyền lực tại Tehran: Vì sao Ngoại trưởng Iran vẫn chưa thể giáp mặt Lãnh tụ tối cao?
Tóm tắt nhanh
- Sự im lặng đáng ngờ tại trung tâm quyền lực Iran đang khiến giới quan sát quốc tế đứng ngồi không yên.
- Việc Ngoại trưởng Abbas Araghchi thừa nhận chưa từng gặp trực tiếp tân Lãnh tụ tối cao Mojtaba Khamenei kể từ khi nhậm chức đã thổi bùng lên những đồn đoán về một cuộc chuyển giao quyền lực đầy bí ẩn và sóng gió tại Tehran.
Trong thế giới chính trị Trung Đông vốn đầy rẫy những bí mật, Tehran luôn là một "hộp đen" khó giải mã nhất. Nhưng ngay cả với những tiêu chuẩn kín kẽ nhất của Cộng hòa Hồi giáo, việc người đứng đầu ngành ngoại giao quốc gia chưa từng diện kiến nhà lãnh đạo tối cao mới của mình vẫn là một cú sốc lớn đối với giới quan sát quốc tế.
Sự vắng mặt kéo dài của ông Mojtaba Khamenei – người kế vị vị trí Lãnh tụ tối cao mới của Iran – đang phủ một bóng đen nghi kịch lên bức tranh quyền lực tại quốc gia này. Lời thừa nhận thẳng thắn từ Ngoại trưởng Abbas Araghchi không chỉ đơn thuần là một thông tin ngoại giao thông thường, mà nó là ngòi nổ cho hàng loạt câu hỏi về thực quyền và sự ổn định của chính trường Tehran.
Bức màn nhung tại Tehran: Sự biến mất đầy bí ẩn
Từ trước đến nay, dinh thự của Lãnh tụ tối cao Iran luôn là nơi đưa ra những quyết sách tối hậu, từ chương trình hạt nhân cho đến các hoạt động quân sự của lực lượng ủy nhiệm tại Trung Đông. Thông thường, một Ngoại trưởng mới nhậm chức sẽ là một trong những nhân vật đầu tiên được diện kiến Lãnh tụ để nhận chỉ thị chiến lược. Thế nhưng, ông Abbas Araghchi – người đang chèo chống con thuyền ngoại giao Iran giữa cơn bão táp trừng phạt và căng thẳng quân sự – lại thừa nhận một sự thật ngỡ ngàng: Ông chưa từng gặp trực tiếp ông Mojtaba Khamenei kể từ khi vị tân Lãnh tụ này bước lên đỉnh cao quyền lực.
Sự "ẩn mình" của ông Mojtaba Khamenei không khỏi khiến dư luận đặt dấu hỏi:
- Vấn đề sức khỏe hay an ninh? Liệu có những mối đe dọa an ninh cực độ nào khiến vị tân Lãnh tụ không thể xuất hiện trước công chúng và các quan chức cấp cao?
- Chiến thuật chính trị ẩn mình? Có thể đây là một bước đi có tính toán nhằm củng cố quyền lực từ trong bóng tối trước khi chính thức lộ diện trước quốc tế.
"Ngoại giao không thủ lĩnh" và ván bài địa chính trị Trung Đông
Khoảng trống quyền lực trong mắt giới quan sát
Việc thiếu vắng sự chỉ đạo trực tiếp từ Lãnh tụ tối cao đặt ngành ngoại giao Iran vào một thế kẹt nguy hiểm. Giới phân tích phương Tây nhận định rằng, một Ngoại trưởng không thể tiếp cận Lãnh tụ sẽ gặp vô vàn khó khăn trong việc đưa ra các cam kết quốc tế mang tính quyết định, đặc biệt là trong các cuộc đàm phán hạt nhân nhạy cảm hoặc hạ nhiệt căng thẳng với Israel.
Áp lực đè nặng lên vai Ngoại trưởng Araghchi
Ông Araghchi đang phải thực hiện một nhiệm vụ dường như bất khả thi: Vừa phải thể hiện sự cứng rắn, nhất quán của Tehran trên trường quốc tế, vừa phải tự mình dò đoán ý đồ của một bộ thống soái tối cao đang ẩn mình sau bức màn bí mật. Điều này tạo ra một sự nghi ngại lớn từ các đối tác ngoại giao, khi họ không thể chắc chắn liệu những tuyên bố của ông Araghchi có thực sự phản ánh ý chí của người đàn ông quyền lực nhất Iran hay không.
Kịch bản nào cho tương lai của Iran?
Sự im lặng đáng sợ này không thể kéo dài mãi mãi. Giới quan sát đang vạch ra hai kịch bản lớn cho chính trường Iran thời gian tới:
- Kịch bản thứ nhất: Một cuộc chuyển giao quyền lực êm thấm đang được hoàn tất trong nội bộ gia tộc Khamenei và lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC), và ông Mojtaba sẽ sớm xuất hiện với một vị thế vững chắc tuyệt đối.
- Kịch bản thứ hai: Sự vắng mặt này phản ánh một cuộc tranh giành quyền lực ngầm gay gắt đang diễn ra giữa các phe phái bảo thủ tại Tehran, khiến vị tân Lãnh tụ chưa thể thiết lập quyền kiểm soát hoàn toàn.
Kết luận
Bất kể lý do thực sự là gì, việc Ngoại trưởng Iran chưa thể tiếp cận Lãnh tụ tối cao Mojtaba Khamenei là một tín hiệu báo động đỏ về sự thiếu minh bạch tại trung tâm quyền lực Tehran. Trong một khu vực mà một tính toán sai lầm nhỏ cũng có thể dẫn đến chiến tranh diện rộng, sự mập mờ này chính là mồi lửa nguy hiểm nhất.
Nguồn tham khảo: Thanh Niên