Đàm phán vừa đổ vỡ, Iran rút lui – Kịch bản 'tấn công tổng lực' liệu có thành hiện thực?
Tóm tắt nhanh
- Trong một bước ngoặt ngoại giao đầy kịch tính, Iran tuyên bố đình chỉ mọi cam kết ngừng bắn với Mỹ, đổ lỗi Washington đã phá vỡ thỏa thuận ngay trong lúc đàm phán.
- Lời cảnh báo về một 'cuộc tấn công tổng lực' làm dấy lên lo ngại về một cuộc đối đầu quân sự trực tiếp mới tại Trung Đông.
Một tuyên bố ngắn gọn từ Tehran nhưng lại có sức nặng của cả một vùng chiến lược. Thứ trưởng Ngoại giao Iran, Kazem Gharibabadi, vừa đưa ra tối hậu thư: Mỹ đã có hành động "gây hấn" và "vi phạm cam kết" ngay trên bàn đàm phán. Phản ứng của Tehran không chỉ là lời nói suông.
Khi "Người kể chuyện" Nói Lên Sự Thật: Bối Cảnh Một Cuộc Đàm Phán Bế Tắc
Trước khi phân tích tuyên bố mới nhất, cần đặt nó vào dòng chảy của các nỗ lực ngoại giao đầy chông gai. Cuộc đàm phán gián tiếp giữa Washington và Tehran, được tạo dựng dưới sự trung gian của các quốc gia vùng Vịnh và châu Âu, vốn đã mong manh như sợi tóc. Mục tiêu chính là khôi phục một thỏa thuận hạt nhân toàn diện hơn, bao gồm việc dỡ bỏ các lệnh trừng phạt của Mỹ đổi lấy sự hạn chế rõ ràng hơn của Iran đối với chương trình hạt nhân của mình.
- Điểm mấu chốt: Cuộc đàm phán này không chỉ về bom nguyên tử. Nó là cuộc chiến giành ảnh hưởng, an ninh khu vực (tại Iraq, Syria, Lebanon) và sự tồn vong kinh tế của cả hai bên.
- Mối lo ngại: Sự thiếu tin tưởng lịch sử sâu sắc khiến mỗi bước đi đều bị ngờ vực. Và bây giờ, từ phía Iran, sự nghi ngờ đã biến thành lời cáo buộc trực diện.
Lời Cáo Buộc Từ Thứ Trưởng Gharibabadi: Mỹ Đã Làm Gì?
Thứ trưởng Gharibabadi không nêu chi tiết cụ thể "hành động gây hấn" của Mỹ. Tuy nhiên, trong ngữ cảnh đàm phán hạt nhân, một sự vi phạm cam kết có thể bao gồm:
- Từ chối dỡ bỏ trừng phạt theo cách Iran mong đợi (dưới bất kỳ hình thức nào).
- Đưa ra các yêu cầu mới, không liên quan trực tiếp đến hạt nhân (như về chương trình tên lửa đạn đạo hoặc các hoạt động trong khu vực).
- Thực thi trừng phạt một cách hung hăng hơn đối với các thực thể Iran ngay trong quá trình đàm phán.
- Những tuyên bố công khai mâu thuẫn với tinh thần đàm phán.
Tuyên bố "đình chỉ cam kết ngừng bắn" có thể hiểu là Iran sẽ không còn tự ràng buộc mình trong việc kiềm chế các hoạt động quân sự hoặc bán quân sự của lực lượng dân quân liên minh của họ tại Iraq, Syria... – một động thái làm tăng nguy cơ đụng độ gián tiếp với Mỹ.
Phân Tích Chiến Lược: Tại Sao Lời Cảnh Báo "Tấn Công Tổng Lực" Là Một Bước Rất Mạnh?
Đây không phải là lần đầu tiên Iran đưa ra cảnh báo cứng rắn. Tuy nhiên, việc gắn nó trực tiếp với việc đình chỉ một thỏa thuận ngừng bắn – dù đó là một thỏa thuận không chính thức – mang một ý nghĩa khác biệt.
- "Tấn công tổng lực" là gì? Thuật ngữ này thường hàm ý một chiến dịch quân sự toàn diện, không chỉ nhắm vào các mục tiêu quân sự mà có thể bao gồm cả các cơ sở hạ tầng năng lượng, cảng biển quan trọng của Mỹ hoặc các đồng minh trong khu vực. Nó cũng có thể bao gồm việc phát động một cuộc tấn công mạng quy mô lớn.
- Ám chỉ đến "Vùng Xám": Cảnh báo này cho thấy Iran sẵn sàng phá vỡ các quy tắc đối đầu "gián tiếp" đã được hai bên lờ mờ tuân thủ trong nhiều năm qua, đẩy mối quan hệ đến bờ vực đối đầu quân sự trực tiếp.
Mỹ Sẽ Phản Ứng Thế Nào? Và Cuộc Đua Chống Cháy Đang Diễn Ra Ở Đâu?
Washington đến nay vẫn giữ thái độ tương đối kín đáo về lời đe dọa mới nhất này. Tuy nhiên, đằng sau hậu trường, các kênh ngoại giao khẩn cấp chắc chắn đang hoạt động.
- Lựa chọn của Mỹ: Họ có thể chọn cách "bình thường hóa" tình hình để làm giảm nhiệt, hoặc đáp trả bằng một tuyên bố cứng rắn tương đương để thể hiện sự không khoan nhượng.
- Vai trò của trung gian: Các quốc gia như Oman, Qatar, và đặc biệt là Trung Quốc (một khách hàng mua dầu lớn của Iran) đang ở vị trí cực kỳ nhạy cảm để cố gắng nối lại các kênh liên lạc và ngăn chặn sự leo thang.
Kết Luận: Đường Rope Đang Mỏng Đi Từng Ngày
Kịch bản hòa bình ở Trung Đông một lần nữa lại bị lung lay dữ dội. Iran, với tuyên bố rút lui và lời đe dọa "tấn công tổng lực", đã giương cao lá cờ cảnh báo đỏ. Washington, với lập trường "sắt đá" của mình, khó có thể nhượng bộ trước một tối hậu thư.
Cuộc chơi ngoại giao lúc này không còn chỉ là về bản thỏa thuận hạt nhân. Nó đã trở thành một cuộc đấu nerves chiến lược đầy rủi ro, nơi ranh giới giữa một cuộc đối đầu quân sự toàn diện và một cuộc chiến tranh tiêu hao kéo dài chỉ cách nhau một quyết định sai lầm. Thế giới đang nhìn về phía Persian Gulf với sự lo ngại, chờ đợi xem nước đi tiếp theo của cả hai phe sẽ là gì.
Nguồn tham khảo: Tuổi Trẻ