Khi 'Lính Cánh Tay' Tả Vây 'Não Bộ': Cuộc Chiến Sinh Tử Giữa Phe Cực Đoan Và Đàm Phán Tại Tehran
Tóm tắt nhanh
- Bài viết phân tích sâu cuộc đối đầu quyền lực gay gắt tại Iran, nơi phe 'siêu cứng rắn' (Hardliners) gia tăng sức ép đe dọa sụp đổ chiến lược đàm phán hạt nhân của chính phủ Pezeshkian.
- Đây không chỉ là tranh luận chính sách mà là cuộc chiến tồn vong về định hướng quốc gia, đặt cược trên việc có hay không có thỏa thuận mới với phương Tây.
TEHRAN – Giữa không khí căng thẳng của Trung Đông, một trận chiến âm thầm nhưng không kém phần khốc liệt đang diễn ra ngay tại trung tâm quyền lực Iran. Không phải tiếng bom đạn, mà là tiếng gầm rú của các bài phát biểu, những bản tuyên bố cay đắng và những cuộc vây hãm chính trị. Phe "siêu cứng rắn" (Paydari/Principialists) – những người tự xem là "người gác lại ngọn lửa cách mạng" – đã chính thức hạ lệnh tấn công tổng công세의 vào nhóm chủ hòa do Tổng thống Masoud Pezeshkian dẫn dắt.
🔥 Đỉnh Nước Mắt: Khi "Sĩ Quan Cách Mạng" Đánh Rơi "Đàm Phán Viên"
Cứ nghĩ việc Pezeshkian thắng cử với lá chài hứa hẹn "mở cửa" và "giải tỏa" sẽ mang lại một hơi thở dịu dàng cho Tehran. Thực tế thì ngược lại: Cơn thịnh nộ của phe cứng rắn bùng nổ dữ dội hơn bao giờ hết. Đích nhắm không phải là đối phương bên ngoài, mà chính "đồng đội" ngồi trong chính phủ.
- Vũ khí: Không phải tên lửa, mà là luật pháp, truyền thông nhà nước và áp lực đường phố.
- Mục tiêu: Buộc nhóm đàm phán phải "quân khuất" hoặc sa thải Bộ trưởng Ngoại giao Abbas Araghchi – kiến trúc sư của các vòng đàm phán hạt nhân.
- Thông điệp: "Không đầu hàng, không đàm phán dưới áp lực, không tuân thủ cam kết đơn phương".
Đây là lúc chúng ta thấy rõ bản chất của "Deep State" (Nhà nước sâu) tại Iran: Quyết định chiến lược về hạt nhân và quan hệ quốc tế không chỉ thuộc về Tổng thống, mà là "tài sản chung" của Vệ sĩ Faqih (Lãnh tụ Tối cao) và lực lượng Cảnh vệ Cách mạng (IRGC). Pezeshkian chỉ được "quản lý kinh tế", còn "chìa khóa hạt nhân" nằm ở nơi khác.
⚔️ Hai Triết Lý, Một Quốc Gia: Cuộc Đấu Tranh Về "Danh Dự" Và "Sinh Tồn"
Phe Cứng Rắn: "Sự Nhượng Bố Là Sự Chết Chóc"
Đối với phe Paydari và các tướng lĩnh IRGC, kinh nghiệm lịch sử (đặc biệt là sau thoả thuận JCPOA 2015 mà Mỹ rút lui năm 2018) dạy cho họ một bài học máu me: Đàm phán với phương Tây = Bẫy.
- Họ cho rằng kinh tế chế tài là vĩnh viễn, không thể tin vào sự giải tỏa.
- "Kinh tế kháng cự" (Resistance Economy) và "Nhìn về Phương Đông" (Nga, Trung Quốc) là lối sống còn duy nhất.
- Bất kỳ nhượng bộ nào về chương trình hạt nhân (như giới hạn làm giàu, giải trừ trang bị) đều bị coi là phản quốc, xóa nhạt thành tựu của các tu sĩ hạt nhân đã hy sinh.
Phe Chủ Hòa: "Cô Lập Là Tự Hủy Diệt"
Pezeshkian và Araghchi hiểu rõ: Iran không thể gánh vác nặng nề cái giá của sự cô lập vĩnh viễn. Lạm phát bùng nổ, đồng rial sụt giảm, dân oán giận – đó là nguyên liệu cho "Cách mạng Màu" mà phe cứng rắn luôn sợ hãi.
- Họ cần thỏa thuận hạt nhân mới (hoặc hồi sinh JCPOA) để mở khóa tài sản đóng băng, bán dầu tự do, hút vốn đầu tư.
- Chiến thuật: "Đàm phán có điều kiện", "Hành động đổi hành động", giữ vững "đường đỏ" nhưng linh hoạt trong thủ thuật.
🧩 Người Giữ Chìa Khóa: Vị Thế Của Lãnh Tụ Khamenei
Tất cả những drama (kịch tính) này diễn ra dưới sự quan sát lạnh lùng của Ayatollah Ali Khamenei. Người là Trọng tài tối cao, người duy nhất có quyền nói "Có" hoặc "Không" với thỏa thuận cuối cùng.
- Chiến thuật "Cân Bằng Lơ Lửng": Khamenei thường xuyên cho phép cả hai phe phát tiếng. Ông khích lệ "kinh tế kháng cự" để an ủi phe cứng, đồng thời cho phép chính phủ đàm phán để giảm áp lực kinh tế.
- Điểm Ngã (Tipping Point): Nếu Pezeshkian mang về một thỏa thuận "có face" (giữ được thể diện, không sập chương trình hạt nhân, có giải tỏa thực tế) -> Khamenei sẽ phê chuẩn, phe cứng phải nuốt giận.
- Rủi Ro: Nếu đàm phán kẹt, hoặc Pezeshkian nhượng bộ quá nhiều -> Phe cứng sẽ dùng đó làm bằng chứng để triệt tiêu hoàn toàn phe chủ hòa, đẩy Iran về con đường đối đầu cứng rắn, gần như chắc chắn dẫn đến xung đột quân sự trực diện với Israel/Mỹ.
🌍 Hậu Quả Toàn Cầu: Thế Giới Đang Tr-layer Nín Thở
Cuộc chiến nội bộ này không chỉ là chuyện của người Iran.
- Về Hạt Nhân: Nếu phe cứng thắng -> Iran đẩy nhanh làm giàu Uranium lên 90% (cấp vũ khí), rút khỏi NPT, ép buộc Israel/Mỹ phải quyết định tấn công quân sự. Châu Á và Châu Âu đối mặt với khủng hoảng năng lượng.
- Về Trung Đông: Sự mạnh dạn của "Trục Kháng Cự" (Iran - Hezbollah - Hamas - Houthi) phụ thuộc vào sự đoàn kết nội bộ Iran. Phe cứng muốn mở rộng ảnh hưởng quân sự; Phe chủ hòa muốn hợp pháp hóa địa vị qua ngoại giao.
- Về Người Dân Iran: Họ là nạn nhân lớn nhất. Dù phe nào thắng, nếu không có mô hình kinh tế mới, người dân vẫn phải gánh chúng chế tài và sự kìm hãm tự do.
🎭 Kết Luận: Cuộc Đua Chống Động Cơ Giữa Hy Vọng Và Hiện Thực
Cơn thịnh nộ của phe "siêu cứng rắn" hiện nay không chỉ là tiếng nổ. Đó là cảnh báo cuối cùng gửi đến Pezeshkian: "Đừng đi quá xa". Nhưng Pezeshkian cũng không thể lùi bước, vì lùi bước có nghĩa là phản bội người bầu cử và chấp nhận sự sụp đổ kinh tế.
Tehran đang đi trên dây chuyền. Bên dưới là vực thẳm chiến tranh và sụp đổ. Trên tay là gậy nêm của Lãnh tụ Tối cao. Cuộc đàm phán sắp tới (nếu có) sẽ không chỉ bàn về tần số ly tâm hay mức độ làm giàu, mà là bàn về sự tồn vong của hai triết lý trị quốc đối lập trong một quốc gia đang khao khát thoát khỏi vòng luẩn quẩn.
Ai sẽ nắm chắc tay lái? Câu trả lời có thể nằm ở một ký hiệu đơn giản: Chữ ký của Khamenei trên bản văn thỏa thuận cuối cùng.
Nguồn tham khảo: VnExpress