Khi 'Tề Thiên Đại Thánh' già nua ôm lấy 'Đường Tăng' bạc đầu: Hội ngộ 40 năm Tây Du Ký 1986 - Dấu ấn không bao giờ phai mờ của một thế hệ
Tóm tắt nhanh
- Sau 40 năm qua màn ảnh, đoàn diễn viên Tây Du Ký 1986 đã có một cuộc hội ngộ đầy xúc động.
- Hình ảnh các 'yêu tinh' từng khiến ta sợ hãi nay đã già nua, nhưng tình cảm đồng đạo và ký ức tuổi thơ vẫn nguyên vẹn, gợi nhớ bao nỗi buồn vui của nhiều thế hệ khán giả.
Khi những 'yêu tinh' trên màn ảnh bước qua hàng chục năm thế sự
Có những hình ảnh không cần lời bình luận, nó tự nói lên tất cả. Một khung hình: **Lục Tiểu Linh Đồng (Tôn Ngộ Không) - người đàn ông đã 'hủy diệt' biết bao trái tim khán giả bằng đôi mắt lửa kim tinh - nay đã bạc đầu rối, nheo mắt cười tươi bên cạnh Trì Trọng Thụy (Đường Tăng) già nua, khuôn mặt nhăn nheo những vết thời gian. Bên cạnh đó, Mã Đức Hoa (Sa Tăng) và Lưu Đại Cương (Trư Bát Giới) - hai 'đệ tử' từng bơ vơ, hay cãi vã trên đường lấy kinh - nay ngồi cạnh nhau như những người anh em thân thiết nhất.
Cuộc hội ngộ 40 năm của đoàn Tây Du Ký phiên bản 1986 không chỉ là một sự kiện giải trí. Đó là mốc thời gian chứng minh cho một chân lý đơn giản: Phim ảnh có thể cũ kỹ, kỹ xảo có thể lỗi thời, nhưng nghệ thuật chân thật và tình người thì không bao giờ già.
Hành trình 40 năm: Từ 'đội ngũ lấy kinh' đến 'đội ngũ bạn đời'
Quay lùi thời gian năm 1986, khi điện ảnh Trung Quốc chưa biết đến CGI, chưa có màn xanh, đoàn làm phim Tây Du Ký của Đài Truyền hình Trung ương (CCTV) đã phải 'sinh ra' kỳ tích với tay trắng. Lục Tiểu Linh Đồng phải đeo mặt nạ nặng nề, nhảy múa trên dây trong nóng bức; Trì Trọng Thụy phải gồng mình leo núi, lội suối trong bộ đồ tăng lụa mỏng mùa đông giá rét; Lưu Đại Cương thì phải chịu đựng bộ lông heo nóng bức, nặng nề suốt nhiều tháng liên tục.
Đó không phải là diễn, đó là 'sinh tồn' cùng nhau.
- Lục Tiểu Linh Đồng từng chia sẻ: "Chúng tôi không chỉ là đồng nghiệp, chúng tôi là chiến hữu."
- Mã Đức Hoa (Sa Tăng) - người giữ vai 'người thầm lặng gánh vác hành lý' - thực sự là người gắn kết đoàn đội, luôn lo toan bữa ăn, nghỉ ngơi cho mọi người khi quay ở vùng núi xa xôi.
- Trì Trọng Thụy (Đường Tăng) với vẻ ngoài quan trọng, bên trong là người cha, người anh lớn luôn che chở cho ba 'đệ tử' ham vui.
40 năm trôi qua, cuộc đời mỗi người một đường. Có người gặt hái thành công rực rỡ (Lục Tiểu Linh Đồng thành biểu tượng văn hóa), có người chọn lối sống bình yên, vắng bóng đèn sân khấu (Trì Trọng Thụy, Mã Đức Hoa). Nhưng cái dây vô hình tên là 'Tây Du Ký' vẫn kéo họ về bên nhau.
Góc nhìn sâu sắc: Tại sao phiên bản 1986 vẫn là 'đỉnh cao' chưa ai vượt qua?
Nhiều người hỏi: Với công nghệ hiện nay, tại sao không làm lại một bản hay hơn?
Câu trả lời nằm ở 'Hồn' của tác phẩm.
Phiên bản 1986 thành công không nhờ kỹ xảo, mà nhờ sự tôn trọng nguyên tác và sự tận tụy gần như điên cuồng của diễn viên.
- Tôn Ngộ Không của Lục Tiểu Linh Đồng: Không chỉ là đeo mặt nạ khỉ. Ông đã nghiên cứu hành động, thần thái, thậm chí là hơi thở của khỉ thật trong vườn thú nhiều tháng. Những nhảy nhót, gãi tai, rùi muỗi... từng chi tiết đều là sự quan sát thực tế, biến hình thành nghệ thuật.
- Đường Tăng của Trì Trọng Thụy: Không phải là một người tăng giàu yếu đuối. Ông thể hiện được sự từ bi, kiên định, nhưng cũng đầy nhân tình - sợ hãi, đau khổ, nuối tiếc. Đó là nhân cách của một tu hành giả thực thụ.
- Trư Bát Giới & Sa Tăng: Không chỉ là nhân vật hài hước hay người gánh vác. Họ là bản phản chiếu của con người thường: tham lam, lười biếng, hay than vãn (Trư Bát Giới) hay thầm lặng, chân thành, chịu đựng (Sa Tăng). Chúng ta thấy chính mình trong hai nhân vật đó.
Kỹ xảo cũ kỹ (hiệu ứng thực tế) mang lại trọng lực thực tế mà CGI khó có thể sao chép. Khi Tôn Ngộ Không nhảy trên dây, khán giả cảm nhận được sự nguy hiểm, trọng lực và mồ hôi. Đó là lý do 40 năm sau, xem lại vẫn run rẩy, vẫn khóc, vẫn cười.
Hiện thực phũ phàng: Thời gian không tha cho ai
Cuộc hội ngộ này cũng khiến lòng người xao xuyến vì sự thiếu vắng vĩnh viễn của 'Bạch Cốt Tinh' - Nhiêu Tăng.
Bà đi năm 2023, mãi mãi 74 tuổi. Hình ảnh bà trong bộ đồ trắng tinh, múa màng bay lượn giữa sương mù vẫn là ác mộng đẹp nhất của nhiều người 8x, 9x. Sự vắng mặt của bà trong bức ảnh hội ngộ là vết thương nhẹ nhàng nhắc nhở: Thời gian là kẻ cướp giật tàn nhẫn nhất.
Lục Tiểu Linh Đồng từng viết trong hồi ký: "Chúng tôi đều là những kẻ lang thang trên đường lấy kinh của riêng mình. Có người đến được Linh Sơn, có người mất tích giữa đường."
Kết luận: Một lời hứa hẹn không lời giữa nghệ sĩ và khán giả
Nhìn bức ảnh hội ngộ: Bốn người già, bốn nụ cười rạng rỡ, bốn đôi mắt long lanh nước.
Khán giả ngày xưa (nay đã trung niên, thậm chí già nua) nhìn thấy hình ảnh đó và thấy tuổi thơ của mình chưa từng đi đâu. Nó vẫn ở đó, nguyên vẹn trong những tập phim VCD bị mòn, trong những ca hát "Năm mươi bảy phép thần thông..." réo rắt từ loa phát thanh xóm làng.
Đoàn Tây Du Ký 1986 không chỉ cho chúng ta một bộ phim. Chúng cho chúng ta một hệ giá trị: Trung - Nghĩa - Tâm - Nhẫn.
Và có lẽ, cuộc hội ngộ này là để nói với chúng ta: "Các con ơi, đường còn dài, thầy và các sư huynh đệ vẫn còn đây, hãy tiếp tục đi đường của mình nhé."
Nguồn tham khảo: GenK