Trump muốn Mỹ 'độc quyền' đăng cai World Cup: Đòn politicking hay tham vọng thể thao?
Tóm tắt nhanh
- Trong một phát biểu gây chú ý, cựu Tổng thống Donald Trump đề xuất Mỹ nên là quốc gia duy nhất đăng cai World Cup thay vì chia sẻ quyền tổ chức với Canada và Mexico.
- Ý tưởng này không chỉ đụng đến hợp đồng đã ký mà còn mở ra tranh luận về politicking, sức mạnh kinh tế và tương lai của giải đấu lớn nhất hành tinh.
Khi Nhà Trắng muốn chiếm lĩnh đường pitch toàn cầu
Một dòng tweet, một tuyên bố trên sóng truyền hình, và cả thế giới bóng đá lại phải ngoái nhìn. Donald Trump, người luôn biết cách biến mọi vấn đề thành sân khấu cho chính mình, vừa khởi động một cuộc tranh luận mới: Mỹ có thể, và nên, đăng cai World Cup một mình.
Ý tưởng này, được trích dẫn từ phát biểu của ông, đập trực tiếp vào thỏa thuận lịch sử đã được FIFA phê duyệt: World Cup 2026 sẽ là giải đấu đầu tiên có ba nước đồng chủ nhà – Mỹ, Canada và Mexico. Vậy tại sao ngay lúc này, một giọng nói lại vọng về kịch bản "một mình một ngựa"?
Bối cảnh World Cup 2026: Một hợp đồng đã được ký
Hãy nhìn lại sự kiện quan trọng này. Năm 2018, FIFA đã trao quyền đăng cai World Cup 2026 cho liên minh Bắc Trung Mỹ (USMCA) trong một chiến thắng mang tính biểu tượng. Quyết định này được xem là một nước đi ngoại giao và thể thao khéo léo:
- Tận dụng cơ sở vật chất sẵn có: Mỹ sở hữu các SVĐ khổng lồ, năng lực lưu trú và logistics đẳng cấp thế giới.
- Tinh thần khu vực: Việc chia sẻ với Canada và Mexico thể hiện tinh thần hợp tác, đặc biệt quan trọng trong bối cảnh chính trị khu vực phức tạp.
- Đảm bảo thành công tài chính: Ba quốc gia cùng gánh vác rủi ro và tối đa hóa lợi nhuận từ thị trường rộng lớn.
Bản thân hợp đồng này là kết quả của nhiều năm đàm phán và là một lời cam kết với FIFA cũng như người hâm mộ toàn cầu.
Ý tưởng 'độc quyền' của Trump: Đòn chính trị hay tham vọng thực sự?
Phát biểu của ông Trump, dù mang tính cá nhân nhưng không thể tách rời khỏi bối cảnh chính trị. Đây có thể là một toan tính trên bàn cờ đa cấp:
- "Nước Mỹ trên hết" trên lĩnh vực thể thao: Việc tổ chức một mình khẳng định vị thế siêu cường, nơi Mỹ không cần "chia sẻ" ánh hào quang hay lợi ích với bất kỳ ai. Đây là thông điệp mạnh mẽ gửi đến cử tri.
- Thách thức trực tiếp Canada và Mexico: Trong bối cảnh mối quan hệ thương mại và chính trị với hai nước láng giềng luôn có lúc căng thẳng, tuyên bố này có thể là một đòn áp lực hoặc lời nhắc nhở về vai trò chi phối của Mỹ.
- Kiểm tra "sức khỏe" hợp đồng: Dù khó có thể thay đổi hợp đồng đã ký, ý tưởng này tạo ra một cuộc tranh luận công khai, buộc FIFA và các bên liên quan phải "đánh giá lại" cam kết, dù chỉ trên lý thuyết.
Phản ứng đầy ẩn ý từ các bên liên quan
Ngay lập tức, sóng ngầm đã nổi lên:
- Canada và Mexico: Mặc dù chưa có phản ứng chính thức từ cấp cao nhất, giới phân tích cho rằng động thái này "gây tổn hại" đến tinh thần hợp tác đã được xây dựng. Nó có thể làm phức tạp hóa quá trình chuẩn bị đang diễn ra.
- FIFA: Tổ chức này sẽ rất thận trọng. Bất kỳ sự thay đổi nào vào giờ chót đều gây hỗn loạn về lịch thi đấu, xây dựng cơ sở hạ tầng và các hợp đồng tiếp thị hàng tỷ đô la. FIFA cần sự ổn định.
- Người hâm mộ và giới chuyên môn: Nhiều ý kiến cho rằng đây là "thiếu thực tế" và "gây chia rẽ". World Cup không chỉ là giải đấu, còn là sự kiện gắn kết các dân tộc. Tuy nhiên, cũng không ít người tán thưởng sự "quyết đoán" của ông Trump.
Kinh tế và logistics: Liệu Mỹ có thể một mình gánh vác?
Về mặt khả thi, câu trả lời là có, nhưng cái giá rất lớn.
- Lợi thế của Mỹ: Họ có hơn 20 SVĐ đạt tiêu chuẩn FIFA, hệ thống sân bay quốc tế, và kinh nghiệm tổ chức sự kiện lớn (Super Bowl, Olympic...). Họ hoàn toàn có thể tổ chức giải đấu hoàn chỉnh.
- Cái giá phải trả:
- Tài chính: Chi phí tổ chức một mình sẽ tăng vọt, từ việc đảm bảo an ninh đến vận hành. Doanh thu từ bán vé, bản quyền truyền hình sẽ không phải chia ba, nhưng rủi ro tài chính cũng tập trung vào một quốc gia.
- Logistics: Di chuyển hàng triệu người hâm mộ giữa các thành phố trải dài từ bờ Đông sang bờ Tây là thách thức khổng lồ.
- Địa chính trị: Việc "khai trừ" hai nước láng giềng có thể để lại hậu quả ngoại giao lâu dài, ngoài lĩnh vực thể thao.
Kết luận: Trò chơi chính trị còn lâu mới hết hiệp 1
Tuyên bố của Donald Trump, dù mang đậm dấu ấn cá nhân, đã khơi mào một cuộc tranh luận quan trọng về quyền lực, sự hợp tác và bản chất của thể thao quốc tế trong thế kỷ 21. Nó nhắc nhở chúng ta rằng World Cup không chỉ là những trận đấu trên sân cỏ, mà còn là một sân khấu lớn hơn, nơi các lợi ích địa chính trị và kinh tế được thương lượng không kém phần quyết liệt.
Trong khi hợp đồng với World Cup 2026 vẫn nguyên giá trị và ba nước vẫn đang song song chuẩn bị, thì "ván cờ" về mặt truyền thông và chính trị đã được ông Trump khéo léo mở ra. Liệu đây chỉ là một đòn "talking point" trước thềm bầu cử, hay là mồi lửa cho những thay đổi lớn hơn trong tương lai? Câu trả lời có lẽ còn ở rất xa.
Nguồn tham khảo: VnExpress